Chương 355 - Cảm ơn anh, do đã mang lại em một gia đình ","Tống Lâm đã dự trù khai phá quần đảo từ mau chóng trước đó rồi, chẳng


Bạn đang xem: Phu nhân em thật là hư

Ở trên đảo vốn còn tồn tại khách sạn, hotel năm sao tuyệt nhất trên đảo hiện thời chỉ đảm nhiệm khách mang đến dự ăn hỏi ngày hôm nay, hòn đảo cũng không mở cửa cho mặt ngoài.Rất không ít người dân muốn lên đảo dự lễ, nhưng trong cả tư cách bỏ trên đảo cũng không có, cũng chính vì hòn đảo này sớm đã trở nên Tống Lâm mua lại từ hai tháng trước rồi.Mặc cho dù Tống rơi vào tình thế thời điểm đón dâu bao gồm lên giọng một phen, nhưng lại lại tuyển lựa khách khứa của hôn lễ cực kì khắc khe.Anh và tuyển mộ Cẩm Vân hai bạn đều không có người thân, phần lớn khách mời của đám cưới đều là các bạn bè, một vài tín đồ thuộc v.i.p của Samsung còn tồn tại một số bạn thuộc cao cấp của dành riêng Dành trước đây.Đoàn bạn lên đảo đã là hơn tư giờ chiều rồi, tuyển mộ Cẩm Vân chuyển đổi trang phục, ở được khoảng chừng nửa tiếng, ngay lập tức bị bạn tổ chức đám hỏi của bọn họ đưa đi ra ngoài.Cô vẫn luôn tưởng rằng đám cưới diễn ra ở trong nhà, tuy nhiên khi cô được dẫn đến bãi biển, cô new biết ăn hỏi là ở kế bên trời.Vạt đầm cưới của cô tất cả hơi dài, chuyên viên trang điểm sống sau sườn lưng giúp cô chỉnh trang lại vạt của chiếc váy.Người tổ chức đám cưới ở trước mặt giải thích: “Bà Tống, tổng giám đốc Lâm nói anh ấy ý muốn kết hôn vào lúc chạng vạng, mong cho cô một đám hỏi thật khác biệt, ý tưởng về ăn hỏi này là tổng giám đốc Lâm suy nghĩ ra đó, shop chúng tôi đã tổ chức ăn hỏi nhiều năm vậy nên rồi, từ trước đến lúc này cũng trước đó chưa từng nghĩ ra.”Mộ Cẩm Vân nghe được, gồm chút cảm động, lại sở hữu chút bi ai cười: “Ý tưởng của anh ý ấy tất cả hơi nhiều.”Mặt trời lặn trên biển khơi đẹp đến mức không gì sánh được, hào quang ở sau lưng tỏa một khoảng tầm trời, thực ra toàn cục khung cảnh của đám hỏi vô cùng đối kháng giản, dẫu vậy mà khi cô đứng trên bờ đại dương đi từng bước từng bước một về phía anh, tất cả loại ảo giác như đi cho tận cùng.

Xem thêm:

Tống Lâm chỉ đứng sinh hoạt trên bãi tắm biển kia, phía 2 bên đường lấp lánh ánh sáng, bầu trời đỏ thẫm, hoàn toàn không buộc phải đến đèn sân khấu gì để phụ trợ cả.Tiếng sóng biển lớn hòa lẫn với các giọng nói của người chủ sở hữu trì, Lâm Dịch Đồng thuộc Đàm Ngọc Tiêu đang ồn ã náo nhiệt, hứa hẹn Thanh Nga đứng ở bộ bàn kia kề bên Tống Lâm.Trong mắt của đàn họ tràn ngập ý cười, nhìn vào cô toàn cục đều là việc chúc phúc.Con mặt đường ngắn ngủi rộng năm mươi mét, cô cảm thấy bản thân y hệt như đã đi thiệt lâu.Cho đến khi đi đến biện pháp trước phương diện Tống Lâm nửa mét, cô mới dừng lại bước chân, bên trên đầu là đèn chùm treo lơ lửng, tại giữa sắc đẹp trời mờ ảo sáng tối như này, lại sở hữu một loại ấm áp không nói yêu cầu lời.Mộ Cẩm Vân ngước đầu lên, phương pháp lớp khăn voan quan sát vào anh, vươn tay ra: “Tống Lâm, tôi đem mộ Cẩm Vân giao mang lại cậu.”Người khác kết hôn hầu hết là được ba hoặc bà bầu dắt đi, cô không có.Nhưng nhưng mà cô biết, tuyến đường này, vốn đó là tự cô đi đến.Anh giúp cô chặt hết vết mờ do bụi gai trên phố đi, vày vậy vào thời xung khắc này, cô yêu cầu giao bản thân lại mang lại anh rồi.“Vâng.”
Tống Lâm đáp lại một tiếng, người sở hữu trì nói vật gì cô không còn nghe rõ được nữa, vào tầm khắc tay được anh nỗ lực lấy, cô chỉ còn nghe thấy mỗi tiếng hô hấp của anh.Anh đứng ở sát bên cô, như thể anh đã luôn luôn ở đó không hề ít năm vậy.Mộ Cẩm Vân chớp đôi mắt một cái, ngấc đầu lên, bị ánh sáng của đèn ở từ thời điểm cách đó không xa tạo nên lóa một chút.Sắc trời càng ngày càng tối, trăng mọc trên biển, font màn trên hậu trường đã hoàn toàn sáng lên, giăng trên bầu trời toàn cục là ảnh cưới của lũ họ.Microphone được chuyển mang đến tay cô, vào nháy đôi mắt đó, hồ hết từ mà lại cô đang học thuộc kiểu như như mất tích hết, vào đầu là một mảng trống rỗng.Cô ngấc đầu chú ý vào Tống Lâm trước mắt, cười một cái: “Cảm ơn anh, đã cho em một gia đình.”Cô nói xong, đo đắn là ai đứng vị trí số 1 vỗ tay.Người nhà trì khá sững người, tuy thế rất cấp tốc lấy lại bội nghịch ứng, nói hai chuỗi lời chúc phúc trêu chọc, tiêu điểm biến thành Tống Lâm.Đại khái là mọi fan đều vẫn quen cùng với việc lặng ngắt khi Tống Lâm nói chuyện, vào lúc này, bao bọc ngoài trừ giờ đồng hồ sóng vỗ thuộc với của những con hải âu về bên muộn, đang không còn bất kể âm thanh như thế nào nữa.“Bà Tống, xin xin chào em.”Giọng của anh ấy không lớn, thế nhưng truyền ra trường đoản cú Microphone, giọng nói trầm rẻ sâu lắng kia, đè ép tất cả tình cảm sâu nặng anh luôn luôn im miệng ko nói.Mộ Cẩm Vân chớp mắt, sau cùng cũng không kìm được.Bắt đầu từ thời điểm ngày hôm nay, cô chính là bà Tống của phòng họ Tống rồi.Thật tốt. Giờ vỗ tay vang lên như sấm, trên sân khấu với dưới sân khấu hầu như đang hô hào bầy họ hôn nhau đi.Tống Lâm khẽ nhướng mày: “Bà Tống, đấy là người xem yêu cầu đó.”Cô vươn tay ra, thoải mái mà vòng tay qua cổ của anh: “Vậy thì, thuận theo một lần chứ?”Cô nói xong xuôi liền khẽ nhắm mắt lại.Đôi môi mỏng dính lạnh đáp xuống, tầm mắt cô rơi vào hoàn cảnh nơi hai tín đồ tiếp xúc, tay người lũ ông ôm chặt lấy cô, cả người của cô bị anh gắt gao giam ở trong lòng.“Ầm!”Ở sau lưng từng chùm pháo hoa cất cánh lên, dưới sân khấu bất thần bất ngờ hô một trận, chiêu tập Cẩm Vân hơi nghiêng đầu.Cô quay đầu lại, mới phát hiện ra ở trên bãi biển xa xa vậy mà bao gồm một đài phun nước nhất thời thời, nước xịt lên, hình ảnh lại là hình ảnh của cô từ nhỏ đến lớn.Bức hình ảnh được chiếu nhẵn hết, vậy và lại là tình huống vừa rồi trong ăn hỏi của đàn họ, cô thấy bản thân từng bước một một tiến về phía Tống Lâm vào ánh hoàng hôn, sau cuối ở trong mẫu ôm của anh mà lại hôn môi.“Ôi trời! Tôi tị tị rồi làm thế nào đây!”Lâm Dịch Đồng thay lấy ông xã chưa cưới của chính mình gần như nhảy dựng lên, tuyển mộ Cẩm Vân nghe thấy, ko khỏi chú ý cô ấy một cái.“Nhìn gì vậy?”Tống Lâm đưa tay nâng cằm cô lên, buộc cô thu tầm đôi mắt lại.Mộ Cẩm Vân không khỏi nở nụ cười: “Tôi cũng chưa phải là chú ý trai đẹp, anh khẩn trương như vậy làm gì?”“Con gái cũng ko được.”Anh hừ một tiếng, ôm cô vào vào lòng.Sau thuộc của buổi lễ, chiêu tập Cẩm Vân ném bó hoa đến Lâm Dịch Đồng.Mặc cho dù mời đến rất nhiều người cao cấp của công ty, tuy vậy Tống Lâm không uống rượu trên bàn rượu đang trở thành luật bất thành văn rồi, cả một trong những buổi đám cưới, Tống Lâm lại không hề uống dù có một giọt rượu.Mộ Cẩm Vân vốn nhận định rằng Tống Lâm không ưa thích với đám cưới do fan khác thi công là do anh quá ung dung rỗi, bất ngờ được người lũ ông thuộc khoa tự nhiên làm công nghệ, một khi thơ mộng thì thiệt khiến cho tất cả những người khác tất cả chút không chịu nỗi.Từ trước cho giờ cô cũng trước đó chưa từng nghĩ tới, đám hỏi của mình sẽ khó khăn quên đến như vậy.Đám cưới bên dưới ánh hoàng hôn đó, hạnh phúc sau màn đêm buông xuống, cũng may mà Tống Lâm nghĩ về ra được.Phòng của khách hàng sạn cũng được trang trí qua, lúc chiêu mộ Cẩm Vân đi vào, toàn thể đều là khủng hoảng bong bóng và trái tim.Cô cuối đầu nhìn vào người bọn ông sẽ cõng mình, không nhịn được mà nhảy cười: “Tống Lâm, anh nói mang đến em biết đi, gồm phải anh đang che giấu một trái tim thiếu nữ hay không?”Nghe thấy lời cô nói, phương diện của Tống Lâm mau lẹ xụ xuống: “Rõ ràng là em không tồn tại trái tim của thiếu nữ!”Không bắt buộc là nói, không nên biết phụ thiếu phụ ở giới hạn tuổi nào, rất nhiều thích hữu tình màu hồng phấn hay sao?Quả nhiên, bên trên mạng phần nhiều là lừa người, vẫn luôn là cần phải phụ thuộc chỉ số hoàn hảo cao của chính mình.Mộ Cẩm Vân bị thả lên trên mặt giường, cô khẽ kéo vạt váy, phát hiện dưới giường vậy mà lại có một trang bị lông xù.Cô hơi sứng sốt, cúi đầu nhìn, thì thấy một nhỏ mèo bé dại nhảy ra.Cô không thể tin được mà nhìn Tống Lâm: “Đây là gì vậy?”Tống Lâm dỡ huy hiệu xuống, hừ một tiếng: “Mèo cũng đo đắn sao?”“Anh làm sao lại…”Tống Lâm cười xùy một tiếng: “Anh tất cả cái gì mà lừng chừng chứ?”Mặc dù Lục Hoài Cẩn người này còn có chút chướng mắt, nhưng mà mà chủ kiến anh ta giới thiệu cũng không tệ đến lắm.Nhưng nhưng mà nghĩ mang lại ngày đó anh ta chủ động đến search mình, nói đồ vật gi mà hy vọng anh có thể luôn luôn yêu thương chiêu mộ Cẩm Vân, còn nói đến anh biết vào năm đó hai fan ở trong biệt thự hạng sang thật ra không hề xảy ra bất cứ chuyện gì. Anh tất nhiên biết không tồn tại chuyện gì xảy ra, mặc dù vậy mà trường đoản cú trong miệng Lục Hoài Cẩn nói ra, anh liền ko vui một chút ít nào.Chẳng qua giỏi rồi, Lục Hoài Cẩn có chán ghét hơn nữa, trong tương lai anh ta cũng chỉ hoàn toàn có thể đứng tự xa mà nhìn thôi, cũng như trong buổi tối từ bây giờ vậy!Con mèo nhỏ tuổi đoán chừng là vừa ra đời không được bao lâu, khôn xiết dính người, sinh hoạt trong phòng chờ đợi lâu như vậy, hiện nay nhìn thấy bao gồm người, rửa cọ vào chân của chiêu tập Cẩm Vân, cọ cho đến lúc trái tim của chiêu tập Cẩm Vân như nhũn ra.Cô gấp rút ôm mèo nhỏ lên, bé mèo nhỏ kia ngay tức khắc trực tiếp nằm gọn gàng ở trong trái tim cô.“Tống Lâm, cảm ơn anh, thật sự đấy.”Cô nói xong, đột nhiên không nhịn được ma khóc lên: “Em vẫn luôn muốn được nuôi một nhỏ mèo.”Từ lúc bé dại cô đã ước ao nuôi mèo, nhưng lại mà Lương Thu Trà không cho, cô đành ko nuôi.Sau này mập rồi, cô mong mỏi nuôi mèo, lại phát hiện nay Tống Lâm chính là một người mắc bệnh dịch sạch sẽ.Cô tưởng một mình mình liền có thể nuôi mèo, vắt nhưng sau khoản thời gian một bản thân cô tách khỏi hà nội đi mang lại Hòa Bình, cô cá biệt loi, cảm thấy bản thân nuôi mèo cũng chỉ rất có thể để đến mèo cô độc ngơi nghỉ trong hộ gia đình trống.Cô đang đủ đáng buồn rồi, phải gì nên thêm một nhỏ mèo nữa.Nhiều năm bởi thế rồi, mong muốn hồi đó của cô, bây chừ cuối cùng đã trở thành hiện thực rồi.Tống Lâm ném huy hiệu ra, quỳ một gối xuống ở trước khía cạnh của cô: “Một nhỏ mèo nhưng mà thôi, em khóc mẫu gì?”Cô cũng cảm thấy bạn dạng thân mình và đúng là có chút không có tiền đồ, đưa tay lên lau nước mắt, nhưng mà càng lau, lại phát hiện tại nước đôi mắt rơi càng lúc càng những hơn.Cuối thuộc vẻ phương diện Tống Lâm liền lạnh đi, tóm lấy nhỏ mèo nhỏ dại kia ở trong trái tim của cô, thả vào trong lồng mèo ở bên ngoài.“Anh đem nó đi nơi nào?”Mộ Cẩm Vân không còn khóc nữa, ngẩng đầu quan sát anh, hại anh không vui một cái, liền bỏ mèo đi.“Nơi nhưng nó đề xuất ở.”Anh nói xong, ngẩng đầu chú ý vào cô: “Sớm biết em đang khóc, anh đã không đem nó về rồi.”Mộ Cẩm Vân liền mau chóng cười: “Tôi cũng chưa phải vì tức giận mới khóc, tôi đấy là vui cho phát khóc!”“Dù sao thì em khóc rồi.”Anh nói xong, chuyển tay lên cẩn thận giúp cô lau đi nước mắt trên mặt: “Mệt không?”“Tàm tạm.”Thật ra khá tốt, cô căn bản không bị giày vò nhiều, trên đường đều có ăn có uống.“Vậy thì khôn xiết tốt.”Anh khẽ nhướng mày lên, chuyển tay ra ôm siết lấy cô.Mộ Cẩm Vân theo bạn dạng năng bao bọc lấy cổ của anh: “Anh hy vọng làm gì?”Tống Lâm cúi đầu xuống quan sát vào cô, ý vị chuyên sâu mà nhếch môi: “Thì làm đó.”Đêm tân hôn là đáng giá nhất, vào thời điểm Mộ Cẩm Vân nằm tại vị trí trên giường căng thẳng muốn ngủ, gồm chút hối hận hận khi bạn dạng thân nói không mệt rồi.Một sự kiện cưới này của Tống Lâm và mộ Cẩm Vân, mặc dù rằng không ít người đều không có tư cách để dự, nhưng lại mà trên lễ cưới có tương đối nhiều người quay phim thuộc chụp ảnh lại, nguyên cả một ngày, lễ cưới của bọn họ là vấn đề tin nóng của cả một ngày, hàng ngàn triệu cư dân mạng biến thành quỷ ghen tị.