-Đố chị, nước mắt màu gì? Tôi sẽ đọc sách thì cu Tít ở đâu chạy về, đập nhập vai tôi và hỏi rối rít. Tôi ngạc nhiên, ngó nó. Vẫn cái vẻ hóm hỉnh vô cùng quậy, chiếc miệng toe toét, chả gồm tí tương quan gì tới chủ thể nước mắt hết.- Nước cô-ca màu đen, nước dưa đỏ màu đỏ, nước xoài, nước cam màu sắc vàng, nước… - Tôi nhàn hạ trả lời. 


Bạn đang xem: Nước mắt không màu

*

Xem thêm:

- Ơ mẫu chị này! Em chỉ cần phải biết là nước đôi mắt màu gì thôi. Dưa hấu màu đỏ thì ai chả biết! - Cu Tít cắt ngang, vẻ nóng ruột.- Màu… à, giỏi là em khóc đi, để chị xem nước đôi mắt màu gì rồi chị bảo. Nhỉ? - Tôi reo lên như sáng tạo để chọc nó.Cu Tít chớp đôi mắt lúng túng:- Ơ! từ bỏ nhiên… làm thế nào mà khóc được? Cơ mà… chị mà lại cũng lừng khừng nước đôi mắt màu gì á? Chị đọc sách báo nhiều thế cơ mà, vật gì chị cũng phải biết chứ?- À à… Nhưng vì sao Tít lại cân nhắc màu của nước mắt?- túng thiếu mật! Chị cứ bảo mang đến em biết là nước đôi mắt màu gì đi đã! - Nó nằn nì nỉ.- ngây ngô ạ! Nước mắt thì làm những gì có màu chứ? - Tôi bảo - vào suốt, trong veo, trong văn vắt!- khó khăn nhỉ! - Cu Tít lúng túng. Thì từ trước đến lúc này em cũng chỉ nhìn thấy nước mắt trong suốt như là nước lọc, nước La Vie thôi. Nhưng… gắng thì em vẽ chũm nào nhằm cô biết là em vẽ nước đôi mắt hả chị?Câu nói ấy của Tít làm cho tôi khá tò mò.- À, thế ra là lúc này Tít tới trường vẽ ở Cung em nhỏ hả... Mà lại thiếu gì thiết bị hay ho, vui vẻ, rực rỡ, lý do em ko vẽ, và lại muốn vẽ nước đôi mắt cho cạnh tranh nhỉ?- Tại bởi cô giáo ra chủ đề là vẽ chân dung mẹ. Cô bảo, cứ lưu giữ lại hình hình ảnh nào của người mẹ mà em ghi nhớ nhất, xúc rượu cồn nhất, yêu thích nhất, rồi vẽ, thì bức vẽ đã đẹp và có hồn, vẫn giống bà mẹ nhất… phải em nhớ ngay lập tức tới hôm em trèo cây bị trượt ngã gãy chân, chị em cứ khóc khi đưa em vào viện để bó bột…Bỗng giọng cu Tít hơi lạc đi, mắt chớp chớp. Hẳn là cu cậu sẽ hồi tưởng và vẫn tồn tại xúc động.- Thôi thì… Em cứ vẽ bà mẹ không khóc cũng được mà! đề nghị đấy! Vẽ bà mẹ không khóc mang lại xinh đi, Tít tồ! - Tôi bảo. Tôi cũng quên chuyện nước đôi mắt màu gì hôm ấy như trăm nghìn câu hỏi lúc vu vơ, thời điểm oái oăm của nó số đông ngày!Nhưng bỗng một hôm, cũng là lúc tôi vẫn đọc sách, thì cu Tít chạy ào về, xòe tờ Báo Nhi Đồng ra trước mặt tôi. Tờ báo bao gồm in bức vẽ "chân dung mẹ" của cọ nhí Hoàng Minh Dũng (tức Tít). Tôi cố kỉnh tờ báo, nhảy cẫng vày vui sướng, và reo toáng lên:- Tít đơn vị mình được lên báo! bà bầu ơi, Tít được lên báo này! Em giỏi thật đấy! mà lại em thấy chưa, mẹ không khóc nạm này trông trẻ với xinh hơn, nhỉ! May là bao gồm chị làm quân sư đấy nhé!Đang đà hớn phải tôi cứ nói điêu chích chòe, cũng không nhớ là nhà vẫn chỉ bao gồm hai mẹ thôi, còn người mẹ đi chợ chưa về… Và, tôi cũng không chú ý thấy cu Tít đã rơm rớm nước mắt. Lúc phát hiện nay ra, tôi hỏi:- Ê Tít tồ! Được đăng báo, phấn kích quá, mít ướt à?Nó lắc đầu, rồi vẫn rơm rớm:- Chị ơi, em biết rồi! Từ giờ đồng hồ em ko nghịch đần độn nữa. Em ko hư, ko cãi người mẹ nữa. Em không làm mẹ bi quan mẹ lo, bà mẹ khóc nữa. Thì người mẹ sẽ xinh đẹp, sẽ không già, yêu cầu không ạ?Quá bất ngờ, tôi bao bọc lấy cu Tít:- Đúng rồi. Tít ngoan lắm. Tít tốt lắm. Chị… chị cũng không cãi chị em nữa.Tờ báo sinh sống trên bàn cùng với bức chân dung bà bầu như đang ngắm nhìn và thưởng thức chị em tôi. Đôi mắt bà bầu như đang cười, vơi dàng. Đôi đôi mắt long lanh, che lánh…


chia sẻ Facebook share Google Plus chia sẻ Twitter chia sẻ Zalo Tới quần thể vực phản hồi In bài viết Gửi bài viết